Atlantis – Wikipedia tiếng Việt

Mundus Subterraneus 1669, được xuất bản tại Amsterdam. Bản đồ được định hướng với phía nam ở trên cùng.Bản đồ Atlantis của Athanasius Kircher, đặt nó ở giữa Đại Tây Dương, chép từ1669, được xuất bản tại Amsterdam. Bản đồ được xu thế với phía nam ở trên cùng .

Atlantis (tiếng Hy Lạp cổ: Ἀτλαντὶς νῆσος, “Đảo Atlas “) là một hòn đảo hư cấu được đề cập như phép phúng dụ về sự kiêu ngạo của những quốc gia trong tác phẩm TimaeusCritias của Platon.[1] Theo tác phẩm, Atlantis đại diện cho thế lực hải quân đối địch vây hãm “Athens thời Cổ đại”. Atlantis cũng là hiện thân mang tính giả lịch sử về nhà nước lý tưởng của Platon trong Cộng hòa. Trong câu chuyện, Athens đẩy lùi cuộc tấn công của người Atlantis, họ không giống với bất kỳ quốc gia nào khác trên thế giới mà người Hy Lạp biết thời bấy giờ.[2] Điều này được xem là minh chứng cho tính ưu việt trong quan niệm nhà nước của Platon.[3][4] Câu chuyện kết thúc khi các vị thần không còn ban ân cho Atlantis nữa và kết cục là Atlantis bị chìm xuống Đại Tây Dương.

Mặc dù Atlantis chỉ đóng một vai trò nhỏ trong tác phẩm của Platon, nhưng câu chuyện về nó có tầm ảnh hưởng lớn đến lĩnh vực văn chương. Khía cạnh phúng dụ của Atlantis đã được sử dụng trong những tác phẩm không tưởng của một số nhà văn thời Phục hưng, chẳng hạn như New Atlantis của Thomas Bacon và Utopia của Thomas More.[5][6] Bên cạnh đó, cũng có một số học giả nghiệp dư ở thế kỷ 19 hiểu sai cách kể chuyện phúng dụ của Platon thành truyền thuyết lịch sử, đáng chú ý nhất là tác phẩm Atlantis: The Antediluvian World của Ignatius L. Donnelly. Chỉ dẫn mơ hồ của Platon về thời gian của các sự kiện (xảy ra từ hơn 9.000 năm trước thời đại của ông),[7] và vị trí được coi là của Atlantis (“vượt ra ngoài tầm của Trụ cột Heracles”), đã góp phần dẫn đến nhiều võ đoán giả khoa học.[8] Kết quả là Atlantis trở thành lời giải thích cho tất cả những gì được coi là các nền văn minh thất lạc thời tiền sử, và tiếp tục truyền cảm hứng cho tác phẩm hư cấu đương đại, từ truyện tranh cho đến phim ảnh, hoạt hình, trò chơi điện tử.

Trong khi các nhà triết học và các nhà nghiên cứu cổ điển ngày nay đều đồng tình rằng câu chuyện về Atlantis là hư cấu,[9][10] thì vẫn còn tranh cãi về những gì được cho là nguồn cảm hứng của nó. Platon được biết là đã mượn một số phép phúng dụ và ẩn dụ từ những truyền thuyết xưa cũ, chẳng hạn như câu chuyện về chiếc nhẫn của Gyges.[11] Điều này khiến một số học giả điều tra nguồn cảm hứng của Atlantis có thể là từ các ghi chép của người Ai Cập về vụ phun trào Thera,[12][13] cuộc xâm lược của tộc người biển cả (sea peoples),[14] hoặc cuộc chiến thành Troia.[15] Các nhà nghiên cứu khác thì cho rằng chuỗi truyền thuyết này là không có thật và nhấn mạnh rằng Platon đã sáng tạo ra một câu chuyện hoàn toàn hư cấu,[16][17][18] lấy cảm hứng từ các sự kiện thời bấy giờ như thất bại trong cuộc xâm lược Sicily của người Athens trong khoảng thời gian 415-413 TCN hoặc sự kiện thành bang Helike bị tàn phá vào năm 373 TCN.[19]

Tác phẩm đối thoại của Platon[sửa|sửa mã nguồn]

Timaeus

Một bản dịch tiếng Latinh thế kỷ 15 của tác phẩm

Xem thêm: Tứ niệm xứ – Wikipedia tiếng Việt

Các nguồn chính duy nhất cho Atlantis là các cuộc đối thoại của Platon trong TimaeusCritias; tất cả các đề cập khác của hòn đảo này đều dựa trên chúng. Các cuộc đối thoại tuyên bố trích dẫn Solon, người đã viếng thăm Ai Cập trong khoảng thời gian từ 590 đến 580 TCN; họ nói rằng ông đã dịch hồ sơ tiếng Ai Cập về Atlantis.[20] Được viết vào năm 360 TCN, Platon đã giới thiệu về Atlantis trong Timaeus:

Vì nó có tương quan trong hồ sơ của chúng tôi, đã có lúc Nhà nước của bạn ở lại một nơi có chủ nhà hùng mạnh, khởi đầu từ một điểm xa xôi trong đại dương Đại Tây Dương, đã tiến lên một cách xấc xược để tiến công hàng loạt châu Âu và châu Á để khởi động. Đối với đại dương lúc đó hoàn toàn có thể điều hướng được ; vì trước miệng mà người Hy Lạp gọi, như bạn nói, ‘ trụ cột của Herials ‘, có một hòn hòn đảo lớn hơn Libya và châu Á cùng nhau ; và những người du hành thời đó hoàn toàn có thể đi từ hòn đảo này sang những hòn đảo khác, và từ những hòn đảo đến hàng loạt lục địa để chống lại chúng gồm có đại dương thực sự đó. Đối với tổng thể những gì tất cả chúng ta có ở đây, nằm trong miệng mà tất cả chúng ta nói, rõ ràng là một thiên đường có lối vào hẹp ; nhưng câu vấn đáp đó là một đại dương thực sự, và vùng đất xung quanh nó hoàn toàn có thể được gọi một cách đúng đắn nhất, theo nghĩa vừa đủ và chân thực nhất, một lục địa. Bây giờ ở hòn hòn đảo Atlantis này đã sống sót một liên minh những vị vua, có sức mạnh to lớn và kỳ diệu, nắm giữ toàn bộ những hòn hòn đảo, và trên nhiều hòn hòn đảo khác cũng như một phần của lục địa. [ 21 ]

Bốn người Open trong hai cuộc đối thoại đó là những chính trị gia Critias và Hermocrates cũng như những nhà triết học Socrates và Timaeus của Locri, mặc dầu chỉ có Critias nói về Atlantis. Trong những tác phẩm của mình, Platon sử dụng thoáng rộng chiêu thức Socrates để đàm đạo về những vị trí trái ngược trong toàn cảnh giả định .

Timaeus bắt đầu bằng một lời giới thiệu, tiếp theo là một tài khoản về sự sáng tạo và cấu trúc của vũ trụ và các nền văn minh cổ đại. Trong phần giới thiệu, Socrates suy nghĩ về một xã hội hoàn hảo, được mô tả trong tác phẩm Cộng hòa của Platon (khoảng năm 380 TCN), và tự hỏi liệu ông và các vị khách của mình có thể nhớ lại một câu chuyện minh họa một xã hội như vậy. Critias đề cập đến một câu chuyện mà ông coi là lịch sử, đó sẽ là ví dụ hoàn hảo, và sau đó ông đã làm theo bằng cách mô tả Atlantis như được ghi lại trong Critias. Trong ký ức của ông, Athens cổ đại dường như đại diện cho “xã hội hoàn hảo” và Atlantis là đối thủ của nó, đại diện cho sự đối nghịch của những đặc điểm “hoàn hảo” được mô tả trong tác phẩm Cộng hòa.

Rate this post
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments