Tham nhũng – Wikipedia tiếng Việt

Bản đồ về mức độ tham nhũng tại những vương quốc trên quốc tế – màu đỏ chỉ mức độ trầm trọng theo những báo cáo giải trình năm 2010

Theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International – TI), tham nhũng là hành vi lợi dụng quyền hành để gây phiền hà, khó khăn và lấy của dân. Tham ô là hành vi lợi dụng quyền hành để lấy cắp của công. Tham nhũng và tham ô là một hệ quả tất yếu của nền kinh tế kém phát triển, quản lý kinh tế – xã hội lỏng lẻo tạo ra nhiều sơ hở cho các hành vi tiêu cực, hiện tượng tham nhũng và các tệ nạn có điều kiện phát triển và tại đó một phần quyền lực chính trị được biến thành quyền lực kinh tế.

Tham nhũng và tham ô làm chậm sự tăng trưởng kinh tế tài chính – xã hội, làm giảm niềm tin của công dân vào nhà nước và đến chừng mực nào đó nó gây mất không thay đổi chính trị, kinh tế tài chính – xã hội .

Nguồn gốc tham nhũng và tham ô[sửa|sửa mã nguồn]

Tham nhũng xuất hiện từ rất sớm từ khi có sự phân chia quyền lực và hình thành nhà nước. Có ý kiến cho rằng tham nhũng, tham ô bắt nguồn từ nền văn hóa độc tài đề cao cá nhân, coi trọng biếu xén. Ý kiến khác cho rằng xã hội thay đổi các chuẩn mực về đạo đức, xã hội biến đổi liên tục, nền kinh tế biến đổi mạnh sinh ra tham nhũng tham ô.

Tham nhũng và tham ô thường Open nhiều hơn từ những nước có nền kinh tế tài chính kém tăng trưởng hoặc có mức thu nhập trung bình đầu người thấp. Tại những nước này con người thường có ý đồ nắm những cương vị cao trong hàng ngũ chỉ huy để tham nhũng. Đối với một số ít nước kinh tế tài chính tăng trưởng, có mức thu nhập trung bình đầu người cao, những cá thể có chiếm hữu gia tài lớn mới khởi đầu tham gia chính trường để làm chỉ huy .

Công cụ nhận dạng[sửa|sửa mã nguồn]

Các tác giả trong cuốn sách Tools to support transparency in local governance (Công cụ hỗ trợ cho tính minh bạch trong công tác cai trị ở địa phương) đã xác định ra quy luật hoạt động của tham nhũng trong thực tế công quyền dưới dạng công thức tạm dịch như sau:

Tham nhũng (Corruption) = Độc quyền (Monopoly) + Bưng bít thông tin (Discretion) – Trách nhiệm giải trình (Accountability).

Theo công thức trên, hoàn toàn có thể thuận tiện nhận dạng tham nhũng trong những bộc lộ của nó : thừa độc quyền, thừa bưng bít thông tin, thiếu ( phi ) nghĩa vụ và trách nhiệm báo cáo giải trình .Một công cụ nhận dạng khác dựa theo công thức của C. Stephan [ 1 ] tạm dịch như sau :

Tham nhũng (Corruption) = Độc quyền (Monopoly) + Bưng bít thông tin (Discretion) – Tính minh bạch (Transparency) – Đạo đức luân lý (Morality)

Theo đó, tham nhũng dựa trên 4 yếu tố, là độc quyền cùng với bưng bít thông tin và thiếu đi sự minh bạch, thiếu đạo đức .
Công cụ nhận dạng tham nhũng cho thấy được thực chất của tham nhũng, mà con người là yếu tố quan trọng tham gia vào .

Tham nhũng chủ trương ( Lobby )[sửa|sửa mã nguồn]

Tham nhũng chủ trương không nhắm đến việc chiếm đoạt gia tài công như tham nhũng thường thì, mà nhằm mục đích ảnh hưởng tác động lên quy trình ra quyết sách về một yếu tố nào đó để chủ trương đó có lợi cho đối tượng người tiêu dùng .

Ở một khía cạnh nào đó, những kiểu “chạy” giấy phép, “chạy” dự án của các doanh nghiệp Việt Nam có thể xem là một phần của tham nhũng chính sách. Nhưng trong khi ở Việt Nam hoạt động này bị xem là bất hợp pháp, tại các nước như Hoa Kỳ, Anh… nó được gọi là vận động hành lang (Lobby) và được coi là hợp pháp.

Tham nhũng ở nhiều nước phát triển được thực hiện một cách tinh vi dưới những vỏ bọc hợp pháp với danh nghĩa lobby. Đó là việc gián tiếp đưa hối lộ bằng nhiều hình thức hợp pháp như thông qua việc quyên góp, ủng hộ quỹ cho các chiến dịch của các chính trị gia, các nghị sĩ… Tổ chức Minh bạch đã lên tiếng cảnh báo về thực trạng vận động hành lang thao túng các quyết sách của giới lãnh đạo châu Âu, nhưng khó có thể trừng phạt các hình thức tham nhũng chính sách nếu châu Âu không cải cách luật vận động hành lang, do đây là hoạt động được coi là hợp pháp.[2].

Những vụ lobby nổi tiếng :

Thực trạng tham nhũng trên quốc tế[sửa|sửa mã nguồn]

Theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế, một tổ chức triển khai phi chính phủ, công bố ngày 18 tháng 10 năm 2005 [ 1 ] có tới 2/3 trong 159 nước được thăm dò có thực trạng tham nhũng nghiêm trọng .

Những chính trị gia tham nhũng, tham ô[sửa|sửa mã nguồn]

Tổ chức Minh bạch Quốc tế vừa lập list những chính trị gia tham nhũng nhất trong những thập kỷ 1990 ( 13 tháng 10 năm 2005 )

Biện pháp chống tham nhũng và tham ô[sửa|sửa mã nguồn]

Nhiều vương quốc họp tại Liên Hiệp Quốc về chống tham nhũng đều thống nhất cho rằng sự minh bạch là một giải pháp chống tham nhũng hữu hiệu nhất .

Công cụ chiến đấu tham nhũng, tham ô = Minh bạch khiếu nại của dân chúng + Minh bạch ngân sách, tài chính + Minh bạch mua sắm

Công ước Liên Hợp Quốc phòng chống tham nhũng có hiệu lực hiện hành từ tháng 12 năm 2005, sẽ tạo ra một khuôn khổ pháp lý quốc tế trong việc chống lại tham nhũng, tịch thu lại những khoản tiền bị tham nhũng, thôi thúc ngân hàng nhà nước và những tổ chức triển khai kinh tế tài chính có những hành vi chống rửa tiền, được cho phép những vương quốc thanh tra những công ty quốc tế và cá thể mà có dính dáng tới tham nhũng tại nước của mình, cấm việc đưa hối lộ của những quan chức quốc tế .Loại bỏ tham nhũng, tham ô và triển khai cải cách việc nhận tiền hỗ trợ vốn là những điều quan trọng để những khoản tương hỗ kinh tế tài chính, hỗ trợ vốn hiệu suất cao hơn và để tiềm năng tăng trưởng kinh tế tài chính của quốc tế được thành công xuất sắc ông David Nussbaum, giám đốc quản lý và điều hành TI nói : ” Tham nhũng, tham ô không phải là một thảm hoạ tự nhiên. Đó là những khoản đánh cắp thời cơ được thống kê giám sát từ những kẻ tham lam. Các nhà chỉ huy phải cải tổ cách thao tác, thông thoáng và an toàn và đáng tin cậy hơn thay vì chỉ hứa suông ” .Ngày Quốc tế chống tham nhũng là ngày 09 tháng 12 .

Số liệu tìm hiểu tham nhũng[sửa|sửa mã nguồn]

Từ năm 1995, Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International – TI) đã công bố một chỉ số nhận thức tham nhũng (Corruption Perceptions Index – CPI) hàng năm[3] xếp thứ tự các quốc gia trên thế giới theo “mức độ tham nhũng mà được nhận thức tồn tại trong các giới công chức và chính trị gia”.[4] Tổ chức định nghĩa tham nhũng là “lạm dụng chức vụ công để hưởng tư lợi”.[4]

Tham nhũng là một tội lỗi gây hại cho vương quốc và là một trong những nguyên do gây ra nạn đói nghèo cho người dân nhưng nó được hiểu khác nhau tuỳ theo từng thời kỳ, tuỳ theo quan điểm của giai cấp cầm quyền cũng như ý thức quyền lợi và nghĩa vụ của công dân mà có những giải pháp trừng phạt khác nhau trong lịch sử dân tộc :

Vào năm 1923, có một lần, toà án Moskva xử nhẹ một vụ ǎn hối lộ, lãnh tụ Lenin liền viết trong một bức thư: “Không xử bắn bọn ǎn hối lộ mà xử nhẹ như thế, là một việc đáng xấu hổ cho những người cộng sản, những người cách mạng…”.[6]

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

Tiếng Anh
Tiếng Việt

Rate this post
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments