Chúng ta là gì của nhau?

Tất cả những cương vị ấy – anh trai, em gái, bạn thân, nơi lệ thuộc, gia sư, học trò …, chúng mình đều là của nhau hết rồi, Nhưng chúng mình lại không phải là tình nhân của nhau. Chúng mình chưa, và sẽ không khi nào là tình nhân của nhau.

Em còn nhớ y nguyên, đó là ngày mùng tám tháng một lạnh lẽo. Miền bắc lạnh tê tái, lạnh đến nỗi dù đã mặc đến ba chiếc áo len, da và môi em vẫn cứ tái đi vì lạnh, còn hai hàm răng đánh vào nhau cầm cập. Gió từng đợt thổi, Hà Nội chìm sâu vào giấc ngủ hồn nhiên. Lúc bấy giờ em đang học lớp mười hai, chỉ còn khoảng gần sáu tháng nữa em sẽ tham gia kì thi THPT Quốc gia, tiếp nỗi ước mơ Đại học của bố mẹ.

Bạn đang đọc: Chúng ta là gì của nhau?

chung ta la gi cua nhau Ảnh minh họa: Phương Huyền Ngày mùng tám tháng một, không riêng gì là ngày cách kì thi quan trọng nhất cuộc sống em gần sáu tháng, mà còn là ngày em chọn để bày tỏ hết những tình cảm của em dành cho anh, chàng trai khi nào cũng ở cạnh em để em dựa vào khi chênh vênh trước sóng gió. Gió vẫn thổi, em gửi tin nhắn hẹn anh đến quán cafe nhỏ trên đường Hồng Hà – quán cafe chỉ bán cafe sữa và cafe đen, đến menu còn chẳng có. Gọi là quán nhưng cũng chỉ là nơi những tình nhân cafe mở ra để hội họp, được khởi xướng bởi một bà cô đã quá độ xuân thì. Cả em và anh đều thích ghé lại đó để học bài, vì ngày thường quán rất vắng, có khi cả buổi chiều chỉ có hai thực khách thích phiêu lãng ghé qua. Là em và anh. Em bảo anh, tan giờ làm nhớ qua, vì em vừa được giao cả đống bài toán khó ơi là khó, không gặp không về. Nhắn xong, em order một cafe sữa nóng, thả hồn qua hành lang cửa số, ngắm đoàn xe qua lại như mắc cửi đằng trước con đường gốm sứ. Ai cũng vội như có người đang chờ, chắc anh ở con đường nào đó trong lòng TP. Hà Nội nhỏ bé này cũng vội vã như vậy. Vì có em đang chờ. Đúng sáu giờ tối, chiếc chuông cửa reo lên vui nhộn. Anh đẩy cửa bước vào, chiếc khăn xám trên cổ lệch sang một bên, có lẽ rằng bởi anh đi quá nhanh chăng ? Hoặc trời tối, gió thổi mạnh quá, thổi cả khăn anh đi … Anh order cafe đen thêm một thìa sữa như mọi khi, anh bảo, uống cafe đen không sữa rất dễ bị loãng xương, mà cho đường thì cảm xúc không còn cái vị chính cống của cafe. Thế nên vừa để giữ vị, vừa bảo vệ sức khỏe thể chất, anh luôn dặn dò vị chủ quán hãy thêm đúng một thìa sữa vào cốc của anh, không hơn không kém. Anh đặt lên bàn gói bỏng ngô vị caramel mà em thích từ thuở nhỏ, hấp tấp vội vàng với lấy balo của em, tự nhiên lôi ra chồng sách vở toán còn thoang thoảng mùi lớp học.

Anh loay hoay lấy bút, nhìn một loạt mấy bài thầy giáo cho chép đề về nhà làm, rồi hí hoáy nháp nháp, viết viết.

Em yên lặng một lúc thật lâu, tưởng như nếu im re nữa thì toàn cầu sẽ ngừng quay mất. Rồi em hỏi anh, rằng anh và em, hoàn toàn có thể đừng làm bạn bè thân nữa, mà chuyển sang làm tình nhân được không ? Rằng em thích anh từ rất rất lâu rồi, nhưng không có dám nói, vì sợ anh bảo em còn nhỏ tuổi, hãy lo học đi đã rồi tính đến chuyện yêu. Rằng em thích anh rất nhiều, tất cả chúng ta hoàn toàn có thể hẹn hò không ? Anh ngừng viết, tiếng sột soạt như ngừng hoạt động trên tờ giấy nháp phẳng phiu. Anh nghĩ hồi lâu, rồi đáp lại, Rằng em không cho anh những cảm xúc mà anh cần. Rằng ở gần em, anh cảm thấy tự do và vô cùng quý mến em, vì em rất tốt bụng, mê hoặc và có chút ngốc nghếch, Rằng việc giải cho em những bài toán khó khiến anh cảm thấy bản thân anh vẫn còn có ích trên cuộc sống khi anh cảm thấy mình vô dụng. Rồi tất cả chúng ta lại chìm vào yên lặng, giải hết mấy bài toán cũng là lúc cốc cafe đen một sữa của anh cạn.

Anh đứng dậy, nói có việc cần về trước, tiền cà phê của cả hai anh đã trả.

Rồi anh lấy áo khoác, bước ra khỏi tiệm cafe của chúng mình. Tiếng chuông cửa vang lên réo rắt, Báo hiệu vừa có một khách dời quán, Cũng báo hiệu vừa có một người vừa bước ra khỏi cuộc sống em …

Rate this post
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments