Tự cao là gì

BẠN có bao giờ bị người nào cố tình coi rẻ bạn chưa? Có lẽ người giám đốc, người chủ, cấp trên, hoặc ngay cả người bà con khinh khi bạn và đối xử với bạn hết sức khinh mạn? Bạn nghĩ gì về người đó? Cá tính của người đó có hấp dẫn bạn không? Tuyệt nhiên không! Tại sao? Bởi vì tính tự cao tạo nên bức tường ngăn cách và bóp nghẹt sự giao tiếp.

Bạn đang xem: Tự cao là gì

Tính tự cao khiến một người hạ phẩm giá người khác, để mình có vẻ như luôn luôn hơn người. Người có thái độ như vậy ít khi nói tốt về người khác. Họ thường có điều xấu đi kèm theo lời họ như : “ Vâng, điều đó hoàn toàn có thể đúng, nhưng anh ấy có yếu tố này hay khuyết điểm nọ ” .Sách Thoughts of Gold in Words of Silver ( Ý tưởng vàng son tiềm ẩn trong lời bằng bạc ) diễn đạt tính tự cao là “ một tật xấu luôn gây hại. Nó hủy hoại nổi tiếng của một người, không để lại một chút ít gì đáng khâm phục ”. Có lạ gì không khi ở gần người tự cao, chẳng ai cảm thấy tự do ? Thật vậy, thường thường giá phải trả cho tính tự cao là hiếm có bạn hữu chân thực. Sách này nói tiếp : “ Trái lại, người ta yêu kẻ khiêm nhường ​ — ⁠ không phải kẻ tự hào vì mình khiêm nhường, mà là kẻ thật sự khiêm nhường ”. Kinh Thánh nói một cách thích đáng : “ Sự kiêu-ngạo của người sẽ làm hạ người xuống ; nhưng ai có lòng khiêm-nhượng sẽ được tôn-vinh ”. ​ — ⁠ Châm-ngôn 29 : 23 .

Tuy nhiên, có một điều còn quan trọng hơn việc được tình bạn hay vinh dự từ người ta, đó là tính tự cao ảnh hưởng thế nào đến mối quan hệ giữa một người và Đức Chúa Trời? Đức Chúa Trời xem kẻ tự cao, kẻ kiêu ngạo, và kẻ tự phụ như thế nào? Tự cao hay khiêm nhường​—⁠có quan trọng đối với Ngài hay không?

Bạn đang đọc: Tự cao là gì

Một bài học về sự khiêm nhường

Người được soi dẫn viết sách Châm-ngôn phát biểu : “ Sự kiêu-ngạo đi trước, sự bại-hoại theo sau, và tánh tự-cao đi trước sự sa-ngã. Thà khiêm-nhượng mà ở với người nhu-mì, còn hơn là chia của cướp cùng kẻ kiêu-ngạo ”. ( Châm-ngôn 16 : ​ 18, 19 ) Sự khôn ngoan của những lời đó được khẳng định chắc chắn rõ trong trường hợp của Na-a-man, một viên tướng người Sy-ri sống trong thời của nhà tiên tri Do Thái là Ê-li-sê .Na-a-man là người bị bệnh phung. Trong lúc tìm phương chữa bệnh, ông đi đến Sa-ma-ri, nghĩ rằng mình sẽ được Ê-li-sê thân hành tiếp đón. Trái lại, nhà tiên tri sai người nô lệ nói Na-a-man đi tắm bảy lần dưới Sông Giô-đanh. Na-a-man mếch lòng vì cách đối xử và lời khuyên đó. Tại sao nhà tiên tri không hề thân hành đi ra nói với ông thay vì sai người nô lệ ? Và tất yếu, bất kể con sông nào ở Sy-ri cũng tốt như Sông Giô-đanh kia mà ! Vấn đề của ông là sự kiêu ngạo. Kết quả thế nào ? Mừng thay cho ông ta, vì đã nghe theo lời khuyên khôn ngoan. “ Người bèn xuống sông Giô-đanh, và tắm mình bảy lần, theo như lời truyền của người Đức Chúa Trời. Người liền được sạch, và thịt người trở nên như trước, giống như thịt của một đứa con nít nhỏ ”. ​ — ⁠ 2 Các Vua 5 : 14 .Có khi chỉ cần khiêm nhường một chút ít mà được quyền lợi lớn lao .

Giá phải trả cho sự kiêu ngạo

Tuy nhiên, tất cả chúng ta không chỉ lỡ mất quyền lợi nào đó mà còn hoàn toàn có thể phải trả một giá đắt hơn nhiều cho tính tự cao. Từ Hy Lạp hyʹbris hàm ẩn một mức độ khác của sự tự cao. Theo học giả tiếng Hy Lạp là William Barclay, thì “ hubris là sự tự cao có hòa lẫn sự tàn khốc ​ …, là sự khinh mạn khiến chà đạp lòng của người đồng loại ” .

Trong Kinh Thánh có một thí dụ rõ rệt về sự tự cao loại này. Đó là trường hợp của Ha-nun, vua dân Am-môn. Sách Insight on the Scriptures (Thông hiểu Kinh Thánh) giải thích: “Bởi vì Na-hách có lòng yêu thương nhân từ đối với ông, nên Đa-vít gửi sứ giả đến để an ủi Ha-nun về cái chết của cha ông. Nhưng Ha-nun bị các quan trưởng thuyết phục, cho rằng đây chỉ là mưu mẹo của Đa-vít để do thám thành, nên ông ta hạ nhục các tôi tớ của Đa-vít bằng cách cạo phân nửa râu và cắt áo của họ đến tận mông, rồi đuổi về”.* Luận về sự kiện này, Barclay nhận xét: “Cách đối xử ấy là ngạo mạn, nó gồm cả ba điều nhập lại: sự lăng mạ, sự xúc phạm, sự sỉ nhục công khai”.​—⁠2 Sa-mu-ên 10:​1-5.

Xem thêm: Headphone Virtualization Là Gì, Định Nghĩa Và Giải Thích Ý Nghĩa

Vâng, một người tự cao thì rất có thể láo xược, làm nhục người khác. Y thích thú làm tổn thương người nào đó một cách lạnh lùng, vô tình; rồi hả hê đắc ý khi thấy người kia đau đớn và bị bẽ mặt. Nhưng làm suy yếu hay hủy phá lòng tự trọng của người khác là con dao hai lưỡi. Hậu quả là mất bạn, và rất có thể lại gây thù.

Vì Chúa của họ ra lệnh rằng “ hãy yêu kẻ lân-cận như mình ”, thì làm thế nào mà bất kể Fan Hâm mộ thật nào của Đấng Christ lại hoàn toàn có thể tự cao, khiến người khác tổn thương ? ( Ma-thi-ơ 7 : 12 ; 22 : 39 ) Điều đó rõ ràng nghịch lại mọi điều Đức Chúa Trời và Đấng Christ tượng trưng. Trên cơ sở này, Barclay đưa ra đánh giá và nhận định nghiêm trọng sau đây : “ Ngạo mạn là sự tự cao khiến một người mặc kệ Đức Chúa Trời ”. Chính sự tự cao nói lên : “ Chẳng có Đức Chúa Trời NW > ”. ( Thi-thiên 14 : 1 ) Hay như Thi-thiên 10 : 4 ( Nguyễn thế Thuấn ) diễn đạt : “ Kẻ dữ hểnh mũi tự hào, người không tra hỏi : ‘ Không có Thiên Chúa ’, đó là toàn bộ suy tư của nó ”. Sự tự cao hay sự kiêu căng như vậy, khiến một người thành nghịch thù không những với bè bạn và họ hàng, mà còn cả với Đức Chúa Trời. Thật là phải trả một giá đắt biết bao !

Đừng để sự tự cao hủy hoại bạn

Sự tự cao hoàn toàn có thể có nhiều góc nhìn ​ — ⁠ nó phát sinh từ chủ nghĩa vương quốc, từ sự tẩy chay chủng tộc, từ sự phân biệt quý phái và những tầng lớp, từ học vấn, sự giàu sang, sự Gianh Giá, và quyền thế. Bằng cách này hay cách khác, sự tự cao hoàn toàn có thể thuận tiện xâm nhập và hủy hoại đậm cá tính bạn .Nhiều người có vẻ như khiêm nhường khi cư xử với cấp trên hoặc ngay cả người ngang hàng. Nhưng khi một người trông có vẻ như khiêm nhường ở vào một vị thế có quyền thế thì sao ? Bỗng dưng y trở thành kẻ chuyên quyền, gây khổ sở cho những người xem là dưới quyền y ! Một số người hoàn toàn có thể mắc phải lỗi này khi họ khoác lên bộ đồng phục hay mang huy hiệu tượng trưng quyền thế. Ngay cả những công chức hoàn toàn có thể trở nên tự cao khi thanh toán giao dịch với công chúng, nghĩ rằng công chúng ship hàng họ, chứ không phải ngược lại. Tính tự cao hoàn toàn có thể khiến bạn khắc nghiệt, vô tình ; sự khiêm nhường hoàn toàn có thể khiến bạn tử tế .Chúa Giê-su lẽ ra đã có nguyên do để tự cao và khắc nghiệt với những môn đồ. Ngài là người trọn vẹn, Con Đức Chúa Trời, thanh toán giao dịch với những môn đồ bất toàn, bồng bột, nông nổi. Song ngài đã đưa ra lời mời nào cho những người nghe ? “ Hỡi những kẻ mệt-mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho những ngươi được yên-nghỉ. Ta có lòng nhu-mì, khiêm-nhường ; nên hãy gánh lấy ách của ta, và học theo ta ; thì linh-hồn những ngươi sẽ được yên-nghỉ. Vì ách ta dễ chịu và thoải mái và gánh ta nhẹ-nhàng ”. ​ — ⁠ Ma-thi-ơ 11 : 28-30 .Chúng ta có luôn luôn cố sức noi gương Chúa Giê-su không ? Hay tất cả chúng ta thấy mình khắc nghiệt, cố chấp, độc đoán, thiếu nhân từ, tự cao ? Giống như Chúa Giê-su, hãy cố gắng nỗ lực làm tươi mát tâm hồn người khác chứ đừng áp bức họ. Hãy chống lại hiệu suất cao hủy hoại của tính tự cao .

Tự trọng đối nghịch tự phụ

Có một đức tính liên quan đến sự tự cao nhưng lại có nghĩa tốt là sự tự trọng hợp lý hoặc chính đáng. Sự tự trọng nghĩa là coi trọng bản thân mình. Nó có nghĩa là bạn quan tâm đến những gì người khác nghĩ về mình, quan tâm đến ngoại diện và danh tiếng mình. Câu châm ngôn Tây Ban Nha nói đúng: “Cho tôi biết bạn chơi với ai, thì tôi sẽ cho biết bạn thuộc hạng người nào”. Nếu bạn thích giao du với những người ăn mặc lôi thôi lếch thếch, lười biếng, thô lỗ, và ăn nói tục tĩu, thì bạn sẽ trở nên như họ. Bạn sẽ tiêm nhiễm thái độ của họ, và sẽ thiếu tự trọng như họ.

Xem thêm: Cgv Vincom Mega Mall Royal City On Instagram, Rạp Cgv Vincom Royal City

Xem thêm: Sinh năm 2010 mệnh gì, con gì, hợp hướng nào, hợp màu gì?

Tất nhiên, lại có thái cực khác ​ — ⁠ ấy là sự tự hào sinh ra lòng tự phụ hay tự cao tự đại. Các thầy thông giáo và người Pha-ri-si trong thời Chúa Giê-su tự hào về truyền thống lịch sử và vẻ vẻ bên ngoài cực kỳ sùng đạo của họ. Chúa Giê-su báo trước về họ : “ Họ thao tác gì cũng cố để cho người ta thấy, mang cái thẻ bài da cho rộng, xủ cái tua áo cho dài ; ưa ngồi đầu trong đám tiệc, thích ngôi cao nhứt trong nhà hội ; muốn người ta chào mình giữa chợ, và ưng người ta gọi mình bằng thầy ! ” ​ — ⁠ Ma-thi-ơ 23 : 5-7 .Thế thì cần có một thái độ cân đối. Cũng hãy nhớ là Đức Giê-hô-va không chỉ nhìn vẻ bên ngoài mà còn thấy được lòng. ( 1 Sa-mu-ên 16 : 7 ; Giê-rê-mi 17 : 10 ) Tự cho mình là công bình không có nghĩa là công bình trước mắt Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, giờ đây câu hỏi là : Làm sao tất cả chúng ta hoàn toàn có thể vun trồng sự khiêm nhường thật để tránh trả giá đắt cho tính tự cao ?
Chuyên mục: Chuyên mục : Hỏi Đáp

Rate this post
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments