Toà thẩm giáo – Wikipedia tiếng Việt

Toà thẩm giáo (chữ Latin: Inquisition) là tổ chức chống lại tà đạo của Giáo hội Công giáo, trước đây cũng gọi là “Thánh thẩm“. Cuộc thẩm giáo khởi đầu ở Pháp để đánh các dị giáo, từ thế kỷ 12 đến giữa thế kỷ 15 hết thảy gọi là Thẩm giáo Trung cổ. Tra tấn và bạo lực được dùng để ép nhận lỗi.[1] Từ thập kỷ 1250 về sau thì các thẩm giáo thường là thành viên của Dòng Đa Minh thay vì thầy tu địa phương.[2]

Trong khoảng chừng từ hậu kỳ Trung cổ đến đầu thời Phục hưng Tòa thẩm giáo lan rộng ra đến những nước châu Âu khác vừa đáp lại cuộc Cải chính Tin Lành vừa hưởng ứng cuộc Phục hưng Công giáo. Ở Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha nảy ra những toà thẩm giáo [ 3 ] chuyên bức bách những người Do Thái bị ép bỏ đi đạo Do Thái cùng những Fan Hâm mộ Công giáo từng theo Hồi giáo, ngờ đã ngầm trở lại đạo trước đây. Hai nhóm đều đông người ở Bán đảo Iberia hơn những vùng miền khác của châu Âu .Bấy giờ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha không chỉ thẩm giáo ở châu Âu mà còn trên khắp những thuộc địa ở châu Phi, châu Á, và châu Mỹ, tạo thành những toà ở Ấn Độ thuộc Bồ, Perú, và Mê-hi-cô. [ 4 ]

Đầu thế kỷ 19 Tòa thẩm giáo bị bỏ đi ở châu Âu sau Chiến tranh Napoléon và ở châu Mỹ sau các cuộc chiến tranh độc lập chống Tây Ban Nha, nhưng tiếp tục tồn tại trong Giáo triều La Mã của Giáo hội Quốc. Năm 1908 lấy tên Thánh bộ, năm 1965 trở thành Bộ Giáo lý Đức tin.[5]

MaltaToà trong Cung thẩm giáo ở BirguToà thẩm giáo thường thì chỉ tố giác tà thuyết của những Fan Hâm mộ Công giáo và không có quyền xét xử người Moor và người Do Thái. [ 6 ]Phần lớn những bản án phạt sám hối như đeo thánh giá may trên áo, đi hành hương và v.v. [ 7 ] Nếu bị khép tội tà giáo chẳng hối lỗi thì pháp lý nhu yếu toà thẩm giáo giao phạm nhân cho toà án nhà nước xử phạt. Tuy hình phạt tuỳ theo luật lệ địa phương, [ 8 ] [ 9 ] tuy nhiên bản án của những tội phản giáo gồm có thiêu sống và thường thì bị đày đi xa hoặc bỏ tù chung thân. Sau vài năm, tù nhân thường được giảm án. Vì thế nên những thẩm giáo tuy không tự mình phán quyết nhưng vẫn biết số phận của bất kể bị phán quyết ở toà. [ 10 ]

Trong quyển Sổ tay thẩm giáo có viết mục đích của hình phạt: … hình phạt chính nó không chủ yếu để cải tạo người bị phạt, nhưng để phục vụ lợi ích chung bằng cách làm những người khác kinh sợ mà buông những tà ác mà họ sẽ gây nên.[11]

Trước năm 1100 Giáo hội Công giáo thường dùng cấm lệnh hay nhà tù trừ bỏ tà đạo, nhưng chẳng tra tấn [ 3 ] và hiếm có khi giết ai. [ 12 ] [ 13 ] Mặc dầu một vài tu sĩ và nhà thần học phản đối, không ít nước vẫn phạt chết tội tà giáo. [ 14 ] [ 15 ]Cuối thế kỷ 12 phái dị đạo Cathar nổi lên. Giáo hội ra lệnh xây dựng những toà thẩm giáo. Năm 1184 toà thứ nhất được tạm lập ở Languedoc tại miền nam nước Pháp. Năm 1229 xây dựng lâu dài hơn, phần nhiều do Dòng Đa Minh quản lý ở La Mã, [ 16 ] sau đó thì ở Carcassonne tại Languedoc. Ngoài ra vụ giết sứ giả Pierre de Castelnau của Giáo hoàng Innocent vào năm 1208 châm ngòi cuộc Thánh chiến Cathar 20 năm. Kết quả là những Fan Hâm mộ dị giáo bị tố cáo liên tục hơn .

Thẩm giáo Trung cổ[sửa|sửa mã nguồn]

Thuật ngữ “Thẩm giáo Trung cổ” trỏ những toà dị giáo thành lập vào khoảng năm 1184 chống lại các phong trào đại chúng trên khắp châu Âu mà Giáo hội xem là bội giáo hay tà đạo, đặc biệt phái Cathar ở miền nam nước Pháp và phái Waldo ở miền nam nước Pháp và miền bắc nước Ý. Cơ sở pháp luật của một số hoạt động thẩm giáo được Giáo hoàng Innôcentê IV cấp vào năm 1252. Toà thẩm giáo được tra tấn trong một vài trường hợp để bắt những tín đồ dị giáo nhận tội,[17] nhưng Nicholas Eymerich là thẩm giáo đã viết quyển Sổ tay thẩm giáo phản đối rằng: “tra tấn chẳng những sai lệch mà còn vô ích vậy”. Năm 1256 thẩm giáo được miễn tội tra tấn.[18]

Thế kỷ 13 Giáo hoàng Grêgôriô IX giao lại trách nhiệm thẩm giáo cho Dòng Đa Minh và Dòng Phan Sinh. Cuối thời Trung cổ chỉ còn Anh và Castile là hai nước lớn ở phương Tây không có toà thẩm giáo. Hầu hết những thẩm giáo là tu sĩ chuyên dạy luật hay thần học trong trường ĐH, xét xử cùng những giám mục và những ” trợ thẩm giáo ” là chức vị giống như bồi thẩm do tu sĩ giữ. Thủ tục hỏi tra của Toà phỏng theo thủ tục của những toà án Cổ La Mã. [ 19 ] Sau năm 1200 mỗi Toà do một Đại thẩm giáo đứng đầu đến giữa thế kỷ 19. [ 20 ]
Phe Tin Lành và phe Công giáo tranh chấp nhau càng nóng bức, Fan Hâm mộ Tin Lành càng sợ Toà thẩm giáo, [ 21 ] còn Fan Hâm mộ Công giáo thì xem là bờ lũy thiết yếu để ngăn những tà đạo lây lan .

Áp chế phù thuỷ[sửa|sửa mã nguồn]

Biểu tượng của Toà thẩm giáo Tây Ban Nha ( 1571 )Ở châu Âu trước Kitô giáo phần lớn dân chúng tin vào phù thuỷ và đàn áp những người bị tố giác là ” phù thuỷ “, lòng tin này hoàn toàn có thể nhận rõ trong luật lệ bấy giờ. Đầu thời Trung cổ Giáo hội khởi đầu dạy rằng phù thuỷ yêu pháp không sống sót và lên án là mê tín dị đoan, [ 22 ] khiến cho những luật lệ này bị bỏ đi ở nhiều nơi và chấm hết tập quán săn phù thuỷ. [ 23 ] Song niềm tin vẫn còn rễ trong dân gian .1.300 năm đầu của kỷ nguyên Kitô giáo thường không có phù thuỷ bị lên án và đàn áp một cách hung bạo. [ 24 ] Người dân thường xuyên vừa chúc tụng, vừa niệm chú, vừa cầu nguyện vị thánh bảo lãnh để tránh bão, bảo vệ gia súc hay bảo vệ mùa màng được bội thu. Đêm hạ chí đốt lửa trại để đánh lệch thiên tai hay ảnh hưởng tác động của thần tiên, ma quỷ và phù thuỷ. Thực vật được xem là có hiệu suất cao chữa bệnh, thường được thu hoạch trong điều kiện kèm theo nhất định. [ 25 ]Hắc thuật bị giải quyết và xử lý bằng sự nhận tội, hối lỗi và việc từ thiện. [ 26 ] Theo giáo luật Ailan thoạt đầu bất kể ai thi hành yêu thuật đều bị tuyệt thông đến khi hội đủ những hành vi sám hối thỏa đáng. Năm 1258 Giáo hoàng Alexanđê IV ra lệnh rằng những thẩm giáo chỉ nên dự vào những vụ tà đạo có cơ sở rõ ràng .Từ cuối thời Trung cổ đến thời Phục hưng việc đàn áp phù thuỷ đại khái trở nên kinh hoàng hơn, có lẽ rằng một phần do những dịch chuyển bấy giờ như Cái chết Đen, Chiến tranh Trăm năm, và thời kỳ băng hà nhỏ bị vu cho phù thuỷ. [ 27 ] [ 28 ] Một số sử gia thấy cuộc Cải chính Tin Lành nổi lên cùng lúc mà biện luận là tục săn phù thuỷ ở châu Âu chịu tác động ảnh hưởng của đạo Tin Lành. [ 29 ]

Toà thẩm giáo Tây Ban Nha[sửa|sửa mã nguồn]

Pedro Berruguete, Thánh Dominic Guzmán chủ trì lễ hành đạo (c. 1495).[30] Nhiều tranh mô tả sai sự thật sự tra tấn và hỏa thiêu trong lễ hành đạo.[31]( c. 1495 ). Nhiều tranh diễn đạt sai sự thật sự tra tấn và hỏa thiêu trong lễ hành đạo .Cuối thời Trung Cổ cả Tây Ban Nha lẫn Bồ Đào Nha phần nhiều đều là những vùng nhiều văn hóa truyền thống tràn trề chất Hồi giáo và đạo Do Thái. Tân chính quyền Kitô giáo không hề coi như tổng thể thần dân sẽ đùng một cái cải đạo thành tín đồ Công giáo vĩnh viễn, nên Toà thẩm giáo ở Iberia, León, Castilla và Aragón không những có động cơ tôn giáo mà còn theo đuổi mục tiêu chính trị xã hội. [ 31 ]Cuối thế kỷ 14 ở 1 số ít vùng của Tây Ban Nha có làn sóng đấm đá bạo lực chống Do Thái. Tháng 6 năm 1391 ở thành phố Seville hàng trăm người Do Thái bị giết, nhà thời thánh Do Thái bị tàn phá Số người thiệt mạng ở những thành phố khác như Córdoba, Valencia và Barcelona cũng cao. [ 32 ]

Không lâu sau đó hàng nghìn tín đồ Do Thái may còn sống cải đạo. Giáo luật đương thời của Giáo hội không cho phép ép rửa tội và bất cứ ai bị buộc đều có thể trở lại đạo Do Thái, song chỉ khi có đánh đập thì mới được phép; bị dọa chết hay thương nặng mà đi rửa tội vẫn được xem là tự nguyện, và do đó bị cấm quay lại đạo Do Thái.[33] Sau các vụ bạo động thì nhiều người “cảm thấy giữ đạo mới an toàn hơn”.[34] Sau năm 1391 một nhóm xã hội mới xuất hiện gọi là conversos hay tân đạo nhân.

Năm 1478 Toà thẩm giáo Tây Ban Nha được xây dựng. Trái ngược với những toà thẩm giáo trước đó ở chỗ hoạt động giải trí trọn vẹn dưới quyền của triều đình — mặc dầu nhân viên cấp dưới thuộc giới giáo sĩ với dòng tu — và không chịu lệnh của Toà Thánh. Thẩm quyền của Toà gồm có đại lục Tây Ban Nha và tổng thể những thuộc địa chủ quyền lãnh thổ của Tây Ban Nha ở Bắc Trung Nam Mỹ. Mục tiêu chính là những Fan Hâm mộ bị ép bỏ Hồi giáo hay Do Thái giáo và ở lại Tây Ban Nha sau khi Hồi giáo mất chính quyền sở tại, bị nghi là hoặc vẫn theo đạo cũ hoặc đã hoàn đạo .Năm 1492 tổng thể mọi Fan Hâm mộ đạo Do Thái đều bị Tây Ban Nha trục xuất, còn những người cải đạo thì bị thuộc thẩm quyền của Toà thẩm giáo .

Thuộc địa hải ngoại[sửa|sửa mã nguồn]

Ở châu Mỹ ba toà thẩm giáo được xây dựng vào năm 1569, một ở Mexico, một ở Cartagena de Indias và một ở Peru. Toà Mexico quản hạt Mexico, Nueva Galicia, Đông Ấn thuộc Tây Ban Nha và những toà án phúc thẩm của Guatemala .

Toà thẩm giáo Bồ Đào Nha[sửa|sửa mã nguồn]

Một bản khắc bằng đồng từ năm 1685 : ” Toà thẩm giáo ở Bồ Đào Nha “

Năm 1536 Toà thẩm giáo Bồ Đào Nha được chính thức thành lập. Năm 1515 vị vua của Bồ Đào Nha đã xin Giáo hoàng Lêô X cho thiết lập Toà thẩm giáo, nhưng chỉ sau khi ông qua đời vào năm 1521 thì Giáo hoàng Phaolô III mới đồng ý. Đứng đầu Toà là Tổng thẩm giáo (Grande Inquisidor). Các tín đồ Do Thái là mục tiêu chủ yếu của cuộc thẩm giáo, bị ép theo Kitô giáo. Xưa bị Tây Ban Nha trục xuất vào năm 1492, nay đã đến Bồ Đào Nha nhưng sau cùng vẫn phải ra toà thẩm giáo.

Năm 1540 Toà thẩm giáo Bồ Đào Nha mở lễ hành đạo (auto-da-fé) đầu tiên, là phiên kết án và xử tử công khai. Các thẩm giáo chủ yếu tập trung vào những tân tín đồ Kitô giáo gốc Do Thái. Toà thẩm giáo bắt đầu xét xử những vụ ngoài Bồ Đào Nha ở các thuộc địa, bao gồm Brazil, Cape Verde và Goa. Tại thuộc địa tiếp tục hoạt động như toà án tôn giáo, điều tra xét xử các vụ vi phạm Công giáo chính thống đến năm 1821. Sau này thẩm quyền của Toà được mở rộng đến các vụ kiểm duyệt, bói toán, phù thủy và trùng hôn. Tuy lúc đầu chuyên xử lý lĩnh vực tôn giáo song Toà thẩm giáo ảnh hưởng hầu hết mọi khía cạnh của Bồ Đào Nha: chính trị, văn hóa, xã hội.

Từ năm 1540 đến năm 1794 những toà thẩm giáo ở Lisboa, Porto, Coimbra và Évora chịu nghĩa vụ và trách nhiệm hoả thiêu 1.175 người, thiêu hình nộm 633 người khác và làm 29.590 người sám hối. [ 35 ] Một số tài liệu đã mất nên hoàn toàn có thể hơi bỏ sót hoạt động giải trí thẩm giáo. [ 36 ]

Thuộc địa hải ngoại[sửa|sửa mã nguồn]

Năm 1560 Toà thẩm giáo Goa được linh mục Dòng Tên Francis Xavier xây dựng từ Malacca, khởi đầu vì những Fan Hâm mộ Kitô giáo ở cả Malacca lẫn Goa đều trở lại đạo Do Thái. Những Fan Hâm mộ từng theo Ấn Độ giáo hay Hồi giáo cũng bị nhắm tới, ngờ là đã quay về đạo cũ. Ngoài ra còn khởi tố những Fan Hâm mộ Ấn Độ giáo và Hồi giáo do cử hành những nghi thức tôn giáo hay cản trở việc truyền đạo của Bồ Đào Nha. [ 37 ]

Toà thẩm giáo La Mã[sửa|sửa mã nguồn]

Giữa cuộc Cải chính Tin Lành giới Công giáo dễ hay nghi vấn có tà đạo trong bất kỳ sáng tạo độc đáo mới nào, [ 38 ] ngay chủ nghĩa nhân văn Phục hưng [ 39 ] mà trước đây được nhiều nhân vật đứng đầu trong Giáo hội ủng hộ can đảm và mạnh mẽ. Việc diệt rễ những Fan Hâm mộ tà giáo trở nên to lớn và rắc rối hơn nhiều do Giáo hội không còn hoàn toàn có thể trực tiếp chi phối chính trị và tư pháp của những nước Tin Lành, đặc biệt quan trọng ở Bắc Âu. Vậy công cụ cuộc chiến tranh, thảm sát, tuyên truyền [ 40 ] truyền đạo [ 41 ] đóng vai trò lớn hơn và Toà thẩm giáo mất đi không ít tầm quan trọng. Năm 1542 Thánh bộ Thẩm giáo được Giáo hoàng Phaolô III xây dựng làm cơ quan thường trực gồm có hồng y và những quan chức khác, đảm nhiệm duy trì bảo vệ sự toàn vẹn của đức tin, đồng thời kiểm tra tố cáo những sai sót và những lời dạy sai lầm đáng tiếc ; Thánh bộ trở thành cơ quan giám sát những Toà thẩm giáo địa phương. [ 42 ] Năm 1633 Toà thẩm giáo La Mã xét xử bị cáo nổi tiếng nhất : nhà thiên văn học Galileo Galilei .

Hình phạt sám hối và bản án của những bị cáo nhận lỗi hay bị khép tội tuyên cùng nhau trong buổi lễ công khai vào cuối phiên toà, là auto-da-fé tức lễ hành đạo.[43] Sám hối có thể bao gồm cuộc hành hương, cuộc đòn roi công cộng, khoản tiền phạt, hay yêu cầu đeo thánh giá. Chữ “X” màu đỏ hay những màu sáng khác may vào áo ngoài đánh dấu những người đang bị điều tra. Trong những vụ nặng hình phạt là tịch thu tài sản hay tù giam, dẫn đến trường hợp tố oan để cướp của cải những người có thu nhập cao, đặc biệt là tín đồ gốc Do Thái. Sau khi Pháp xâm lược Giáo hội Quốc vào năm 1798 thì tân chính quyền gửi 3.000 hòm rương chứa hơn 100.000 tài liệu của Toà thẩm giáo đến Pháp.

Trên toàn châu Mỹ gốc Tây Ban Nha Toà thẩm giáo bị bỏ đi từ năm 1813 đến năm 1825 lúc những thuộc địa đánh để giành độc lập .Ở Venezia Napoléon ra lệnh bỏ Toà thẩm giáo vào năm 1806. [ 44 ]

Ở Bồ Đào Nha “Đại quốc hội lập hiến đặc biệt” cho bỏ toà thẩm giáo vào năm 1821 sau cuộc Cách mạng Tự do năm 1820.

Ở Tây Ban Nha buổi hành quyết sau cuối của Toà thẩm giáo là vào năm 1826 : [ 45 ] giáo viên Cayetano Ripoll bị thắt cổ chết vì cố ý giảng dạy thần giáo tự nhiên trong trường. Năm 1834 những hoạt động giải trí của Toà thẩm giáo sau cuối bị cấm. [ 46 ]Sau khi Giáo hoàng nắm lại chính quyền sở tại trong Giáo hội Quốc vào năm 1814 thì hoạt động giải trí của Toà thẩm giáo liên tục đến giữa thế kỷ 19, đặc biệt quan trọng là trong vụ Mortara được công khai minh bạch thoáng đãng. Năm 1908 Thánh bộ đổi tên thành ” Thánh bộ Toà thánh “, năm 1965 lấy tên ” Bộ Giáo lý Đức tin ” giữ nguyên đến thời nay .
Từ thế kỷ 19 sử gia từ từ gom lại số liệu thống kê rút ra từ những hồ sơ toà còn sót lại mà ước tính bằng cách kiểm soát và điều chỉnh số vụ được ghi lại theo tỷ suất thất thoát tài liệu trung bình của mỗi khoảng chừng thời hạn. Hồ sơ của Toà thẩm giáo Tây Ban Nha liệt kê 44.674 vụ, có 826 vụ hành quyết trực tiếp và 778 vụ hành quyết bằng hình nộm, tức hình nộm rơm được đốt thay cho người. [ 47 ] William Monter ước tính có 1.000 vụ hành quyết trong khoảng chừng thời hạn 1530 – 1630 và 250 vụ từ năm 1630 đến năm 1730. [ 48 ] Hồ sơ của toà Toledo ghi 12.000 bị cáo ra xét xử. [ 49 ] Trước năm 1530, Henry Kamen ước tính có khoảng chừng 2 nghìn vụ hành quyết của những toà của Tây Ban Nha. [ 50 ] Giáo sư lịch sử vẻ vang Phục hưng kiêm chuyên viên về Toà thẩm giáo người Ý Carlo Ginzburg ngờ việc dùng số liệu thống kê để xem xét thời kỳ này, nói rằng ” trong nhiều trường hợp hoặc chúng tôi không có vật chứng, hoặc vật chứng đã mất “. [ 51 ]

Thư mục tìm hiểu thêm[sửa|sửa mã nguồn]

Liên kết bên ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

5/5 - (1 vote)
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments